tamviet.edu.vn
Đang tải dữ liệu...

 

Trang chủGiới thiệuĐăng ký họcLịch khai giảngTin nội bộDiễn đàn
Tin tức Đào tạo
Hội thảo & Sự kiện
Các khóa Đào tạo
Dịch vụ Tư vấn
Dịch vụ Tuyển dụng
Giảng viên Tâm Việt
Triết lý Tâm Việt
Quản trị Tri thức
Văn hóa Doanh nghiệp
Tâm Việt & Công chúng
Khách hàng & Đối tác
Thư viện/ download
Liên hệ
Tâm việt TP.HCM
Webmail
Liên hệ

Đào tạo doanh nghiệp:

04 8586 3411
04 2217 9022
04 3994 0785

Đào tạo cộng đồng:

04 3762 8758
095 334 9886

Tâm Việt TP. HCM

C. Mai: 098 592 1950
A. Luyện:  090 312 7115

Tâm Việt Đà Nẵng:

A.Ly: 090 563 3878

Tâm Việt Thái Nguyên:

A.Cường: 090 327 6883

Tâm Việt Thanh Hóa:

A.Minh: 098 509 6000

Tâm Việt Nghệ An:

C.Huệ: 0978 645 002


Các khóa đào tạo

Kỹ năng giao tiếp và dịch vụ khách hàng

Kỹ năng giao tiếp qua điện thoại

Kỹ năng bán hàng chuyên nghiệp

Kỹ năng giảng dạy hiện đại

Kỹ năng thuyết trình chuyên nghiệp

Kỹ năng tổ chức cá nhân và công việc

Kỹ năng quản lý thời gian

Kỹ năng tư duy hiệu quả & sáng tạo

  Kỹ năng điều hành họp/ hội thảo

Kỹ năng quản lý Stress

  Kỹ năng giao quyền

  Kỹ năng phỏng vấn dành cho nhà tuyển dụng

  Văn hóa doanh nghiệp

  Kỹ năng nhận thức và lãnh đạo bản thân

Quản trị tri thức

Liên kết
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: 3.622.664
Tổng số thành viên: 1.622
Số người trực tuyến: 53

Điều bình thường

sưu tầm   
02:05' PM - Thứ ba, 17/06/2008

Tôi không bao giờ thích nghe lỏm chuyện của người khác. Nhưng vào một buổi tối nọ...

Khi ấy tôi đang dạo mát trong vườn thì nhìn thấy vợ tôi đang nói chuyện với Bob - cậu con trai út của chúng tôi trong nhà bếp. Vì thế, tôi đã đi nhè nhẹ đến bên ô cửa sổ nhà bếp để có thể lắng nghe câu chuyện của họ.

Dường như vợ tôi đã nghe được những đứa trẻ hàng xóm khoe về công việc của bố chúng. Tất cả đều làm những công việc thật vĩ đại… và sau đó chúng quay sang hỏi Bob: “Bố cậu làm nghề gì vậy?”. Bob lí nhí trả lời: “Bố tớ chỉ là một công nhân bình thường”. Vợ tôi đã chờ lũ trẻ về hết rồi gọi Bob lại và nói: “Mẹ có điều này muốn nói với con, con trai ạ”, và vợ tôi đã hôn lên đôi má phúng phính của con. “Con đã nói với mọi người rằng bố con là một công nhân bình thường và điều đó rất đúng. Nhưng mẹ muốn con biết rằng điều đó có ý nghĩa biết bao, mẹ sẽ giải thích cho con hiểu.

Nếu con thấy một ngôi nhà mới vừa được xây xong, hãy nhớ điều này con trai ạ, nó đã được tạo nên bởi những người công nhân rất đỗi bình thường.

Khi những ông chủ đã rời khỏi bàn làm việc và trở về nhà. Nếu như không có những người công nhân như bố con, thì ai sẽ là người tạo ra sản phẩm, mang lợi nhuận về cho công ty, làm cho công ty ngày một phát triển.

Tôi nghẹn không nói nên lời, nuốt những giọt nước mắt, tôi đẩy cửa bước vào. Khi thấy tôi, mắt của Bob ánh lên niềm vui sứơng. Cậu chạy đến ôm chầm lấy tôi và nói “Bố ơi, con rất tự hào khi là con trai của bố…Bố là người đàn ông rất gỉỏi, người đã làm nên những điều vĩ đại.

Số lượt đọc:  1956  -  Cập nhật lần cuối:  17/06/2008 02:05:31 PM